Mẹ chồng không hề thích tôi ngay từ lần đầu gặp mặt

by Lê Thủy December 11, 2015 at 11:37 am
Comments Off on Mẹ chồng không hề thích tôi ngay từ lần đầu gặp mặt

Tôi từ bỏ cơ hội làm việc ở quê, theo anh về làm dâu cùng đứa con trong bụng. Chuỗi ngày toàn là bi kịch của tôi cũng bắt đầu khi mẹ chồng không hề thích tôi ngay từ lần đầu gặp mặt.

Tốt nghiệp đại học xong, tôi xin vào làm lễ tân trong một nhà hàng ăn, tranh thủ thời gian chờ đợi xin việc ở quê. Trong thời gian làm việc, tôi quen với anh trong một lần anh đến đặt bàn cho cơ quan. Anh là nhân viên của công ty điều tra tintuc về môi trường, đô thị.

Ban đầu cũng chỉ lấy số điện thoại để tiện liên lạc công việc, nhưng dần dần, anh chủ động trò chuyện với tôi nhiều hơn. Lâu dần, thành thói quen, ngày nào không nói chuyện tôi và anh đều thấy trống vắng.

Đang trong tâm trạng chán nản vì công việc chưa đâu vào đâu, rồi khủng hoảng của giai đoạn mới tốt nghiệp, có người quan tâm, tôi dễ bị xao lòng. Tôi và anh nhanh chóng yêu nhau sau đó không lâu. Thú thực, tôi không hề nghĩ chuyện lâu dài cho mối quan hệ này. Bởi n hà anh ở ngoại thành Hà Nội, còn tôi xin việc ở nhà cách đó hơn 400km.

Yêu nhau được gần 5 tháng thì chúng tôi bắt đầu gần gũi, cả 2 đều không phải lần đầu của nhau nên chuyện ấy đối với chúng tôi hết sức nhẹ nhàng. Tôi và anh đều tự nguyện, không có ý định ràng buộc gì nhau.

Cũng đúng thời này, cơ quan báo doi song phap luat tôi gửi hồ sơ xin việc liên hệ gọi tôi về thử việc. Tôi mừng lắm, dù sao xin được công việc nhà nước, lại gần nhà vẫn cứ hơn. Còn chuyện tình cảm, thú thực, tôi có yêu anh, nhưng không quá sâu đậm, tôi nghĩ sau này xa nhau rồi sẽ lãng quên thôi. Nhưng thật không ngờ, tôi phát hiện ra mình có thai với anh. Lúc này, trong lòng tôi thấy khó xử vô cùng, 1 bên là công việc, 1 bên là đứa con. Tôi không biết xoay sở ra sao.

Tôi nói chuyện với anh, anh bảo tôi có con rồi thì cưới. Tôi suy nghĩ mãi, tôi không đủ dũng cảm bỏ đi đứa trẻ trong bụng. Cuối cùng đành chấp nhận cưới anh, như thế cũng đồng nghĩa với việc chấp nhận bỏ dở công việc ở quê.

Khi tôi báo tin cho bố mẹ ở quê, khỏi phải nói bố mẹ tôi giận dữ đến mức nào. Nhưng cuối cùng cũng đành chấp nhận. Thủ tục gặp mặt gia đình diễn ra gấp rút, hơn 1 tháng sau chúng tôi tổ chức đám cưới.

Trong thời gian yêu nhau, thú thực tôi còn chưa nắm hết được các thông tin về anh. Ngày cưới cũng mới là lần thứ 2 tôi về nhà anh, sau lần đầu về gặp bố mẹ anh và xin cưới.

Vì bầu bí nên cưới về tôi chỉ ở nhà cơm nước, nội trợ. Chồng tôi vẫn đi làm, cứ sáng đi, tối về. Nhà chồng tôi nhỏ lắm, lại còn 2 cô em nữa nên phòng tân hôn của 2 vợ chồng tôi phải dùng lại phòng của cô em út, căn phòng vỏn vẹn chưa đầy 15 mét vuông. Mùa này lạnh còn đỡ, chứ đến mùa hè nóng không sống nổi.

Lấy nhau về tôi mới biết thu nhập của chồng, vì chỉ là nhân viên làng nhàng nên lương anh chưa đầy 5 triệu. Chưa kể tiền xăng xe đi lại, ăn uống, nước nôi, lại còn nuôi vợ, vợ chồng tôi lúc nào cũng phải dè xẻn, chắt bóp từng đồng.

Nhưng điều khiến tôi lo nghĩ nhiều nhất khi về làm dâu, đó là thái độ của mẹ chồng. Mẹ chồng không hề thích tôi, ngay từ lần đầu gặp mặt. Có lần, bà còn nói thẳng: “Không dưng rước vợ về nuôi báo cô, thân mình còn chưa xong, đúng là vô phước”. Thời gian đầu, vợ chồng tôi vẫn ăn chung với bố mẹ chồng và 2 em cô, nhưng được một thời gian sau, mẹ chồng tỏ ra khó chịu, nhiều bữa vừa ăn mà tôi vừa ứa nước mắt vì tủi thân. Mẹ anh bảo, miệng ăn núi lở, cứ ăn không ngồi rồi thì cơm gạo đâu mà nuôi được.

Sau đó không lâu, trong bữa cơm tối, mẹ chồng tôi nói, từ giờ mỗi tháng 2 vợ chồng tôi phải đóng góp tiền ăn cho bà. Vì chồng tôi không ăn trưa ở nhà, nên mỗi tháng chỉ cần đưa cho bà 2 triệu.

Mẹ chồng nói 2 triệu mà nhẹ như bẫng vậy, trong khi con trai bà lương chưa tròn 5 triệu. Thế là từ tháng đó, đầu tháng chồng phải đưa 2 triệu cho mẹ, lương anh chỉ còn gần 3 triệu, với số tiền đó, chắc chắn không thể đủ để anh ăn uống và lo những chi phí phát sinh khác. Để tiết kiệm, buổi sáng tôi đành dậy sớm nấu cơm cho vào cặp lồng để chồng mang đi, nhiều lúc nghĩ thấy tủi cực vô cùng.

Còn nhiều những xích mích nữa mà tôi không thể kể hết ở đây, cành ngày tôi càng chán nản với hanh phuc gia dinh này, càng thất vọng và hối hận.

Cũng từ dạo đấy, chồng tôi sinh ra bất mãn, anh hay cáu kỉnh, bực bội vô cớ, tôi biết anh chịu nhiều áp lực, hơn nữa tôi cũng không có tư cách gì mà nói nên đành câm nín. Có buồn lắm cũng chỉ biết giấu nước mắt vào trong.

Hôm trước mẹ chồng và chồng tôi có xích mích, vì không kiểm chế được anh đã to tiếng với mẹ, bảo bà không biết thương con thương cháu. Mẹ chồng được đà khóc bù lu bù loa lên, bảo anh là đồ bất hiếu, bà nuôi anh ngần ấy năm để giờ anh báo hiếu như vậy đấy. Tôi can không được, mẹ chồng chửi luôn cả tôi, bà bảo tất cả là do tôi, đúng là ăn hại, không được tích sự gì. Tôi nghe mẹ chồng mắng mà òa khóc nức nở.

Chồng tôi càng điên hơn, anh cầm bình hoa trong góc nhà đập vỡ tan tành, nhìn anh bất lực mà tôi vừa thương vừa sợ hãi cực độ. Anh kéo thẳng tay tôi lên phòng, rồi quay lai nói với mẹ chồng tôi: “Nếu thế để vợ chồng con đi, con không làm phiền đến mẹ nữa”. Mẹ chồng cũng chẳng vừa, bà to tiếng: “Đi đâu được thì cứ đi, tao không có ngữ con cái như chúng mày, đi mà tự nuôi nhau xem được mấy bữa”.

Chồng thuê một phòng trọ nhỏ, bảo trước mắt cứ ở đây, anh sẽ cố làm thêm để kiếm thêm tiền trang trải, bao giờ mẹ nguôi rồi anh sẽ về xin lỗi. Dù sao bố mẹ cũng có mình anh là con trai, anh không bỏ ông bà được. Tôi nghe chồng mà thấy thương anh quá, tất cả đều do tôi, giờ tôi thấy chán chường lắm, chẳng biết làm thế nào cho đúng nữa.

Báo Pháp luật xã hội