Trót lỡ trao đời con gái cho em rể

by Lê Thủy January 29, 2016 at 3:41 pm
Comments Off on Trót lỡ trao đời con gái cho em rể

tam su – Tôi cứ hi vọng là người đó cũng có chút tình cảm với mình, thậm chí còn ảo tưởng rằng em rể yêu mình. Tôi đã nghĩ, thậm chí sẽ chấp nhận làm người tình trong bóng tối của em rể.

Bước sang tuổi 30, có đủ tiền tài sự nghiệp trong tay, tôi vẫn chưa có một mảnh tình vắt vai, chưa muốn xây dựng hạnh phúc gia đình chỉ vì một lý do… Cuối tuần qua là sinh nhật tôi, ngày tôi tròn 30 tuổi. Đáng lẽ ra, ở cái tuổi của tôi, những người phụ nữ khác đã yên bề gia thất, có con bồng cháu bế rồi, nhưng tôi vẫn chăn đơn gối chiếc. Ở tuổi 30, tôi gần như có tất cả, tiền bạc, sự nghiệp, bạn bè… duy chỉ thiếu duy nhất một thứ đó là hạnh phúc gia đình.

Có thể bạn sẽ nghĩ tôi là tuýp phụ nữ quá mải mê theo đuổi sự nghiệp mà bỏ quên tình yêu, hay là một người đàn bà xấu tính, xấu nết tới mức chẳng có nổi một cuộc tình. Tôi xin khẳng định, cả hai lý do trên đều không phải. Tôi không xinh, nhưng chẳng tới mức xấu, xung quanh tôi vẫn luôn có vài ba người đàn ông theo đuổi, nhưng tôi chưa thấy ai có thể làm tim mình rung động. Tôi là người phụ nữ có tham vọng trong công việc, nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ sẽ đánh đổi hạnh phúc gia đình để lấy sự nghiệp. Trong thâm tâm tôi luôn mơ về một mái ấm hạnh phúc, có chồng và những đứa con thơ. Nhưng chỉ vì một bí mật mà giờ tôi vẫn không thể mở lòng mình. – ngoai tinh

Tôi có một người em gái, con bé may mắn yêu và kết hôn với một người đàn ông thành phố khá thành đạt. Em rể hơn tôi 3 tuổi, là giám đốc một công ty cổ phần truyền thông, khá ưa nhìn và vì làm lãnh đạo nên cậu ấy khá hiểu đời. Nói chung, trong mắt tôi, đó là một người đàn ông hoàn hảo.

Nói thật, tôi từng rất mừng khi thấy em gái kết hôn được với một người đàn ông tốt như vậy, tuy nhiên, trong thâm tâm tôi vẫn thi thoảng lóe lên suy nghĩ ghen tị. Trong suốt một thời gian dài, tôi lấy em rể ra làm tiêu chí kén bạn đời cho mình. Những người đàn ông quanh tôi không ai đạt được mức đó. Người chân thành thì quá thấp so với yêu cầu của tôi, người gần gần đạt mức tôi mong muốn thì lại chẳng chân thành yêu tôi. Khi ấy tôi mới 25, trẻ trung và nhiều lựa chọn.

Nhưng rồi, cuộc đời tôi bước sang một hướng khác vào một đêm định mệnh cách đây hơn 3 năm về trước. Thời gian đó, em gái tôi đang mang bầu, tôi chuyển hẳn về ở nhà vợ chồng em để tiện chăm sóc, đỡ đần gia đình.

Nhưng bất ngờ, vào một đêm, tôi đang ngủ say khi có tiếng mở cửa phòng. Trong cơn ngái ngủ, tôi lờ mờ nhận ra có người bước vào. Tôi chưa kịp chấn tĩnh để phản ứng lại thì người đó leo lên giường và ôm ghì lấy tôi.

Đó là em rể tôi, trong người nồng nặc men say. Không hiểu sao lúc đó, tôi định hét lên gọi em gái nhưng lại thôi. Tôi không hiểu mình đang nghĩ gì, làm gì, chỉ biết, người tôi mềm nhũn, đầu óc mụ mị trong vòng tay người em rể mà tôi thầm mến mộ ấy. Tôi như người vô hồn, ngả vào lòng người đàn ông say ấy.

>>>>> Tham khảo: dấu hiệu mang thai

Đêm ấy, tôi đã cho em rể cái quý nhất đời người con gái. Tôi cứ hi vọng là người đó cũng có chút tình cảm với mình, thậm chí còn ảo tưởng rằng em rể yêu mình. Tôi đã nghĩ, thậm chí sẽ chấp nhận làm người tình trong bóng tối của em rể nếu như người đó thực sự yêu tôi.

Nhưng…

3 giờ sáng hôm sau, khi rượu tan, người ấy hoảng hồn nhận ra đang nằm cạnh tôi. Tất cả chỉ là hiểu lầm. Cậu ta say rượu, tưởng nhầm tôi là vợ, còn tôi thì như có ma xui quỷ khiến, tình nguyện làm người tình một đêm của cậu ta. Nhìn cậu ta vội vã bỏ đi và xin tôi đừng nói gì chuyện này với em gái mà lòng tôi đau quặn. Em gái tôi vẫn ngủ ngon, không hề hay biết chồng đã về nhà và qua đêm với chị gái nó.

Chúng tôi thỏa thuận với nhau, chuyện hôm qua chỉ là hiểu lầm. Cậu ấy xin lỗi và hứa sẽ có trách nhiệm với tôi nhưng tôi không nhận. Tôi hứa sẽ giữ kín bí mật này, bí mật chuyện tình một đêm với người đàn ông trong mơ của tôi.

Nhưng cũng vì chuyện động trời đêm đó mà tôi nhận ra rằng, tôi đã yêu. Nhưng tôi thấy mình thật đáng chết khi lại yêu chính người chồng của em gái mình. Tôi đã rất đau khổ và dằn vặt khi biết chuyện tình cảm này chẳng thể đi tới đâu.

Gần 1 năm trời tôi không dám ghé nhà em gái, lao đầu vào công việc, nhận đi công tác triền miên. Tôi cố tìm cách quên, tìm cách giấu diếm những tình cảm trong lòng. Nhưng càng cố quên đi thì tôi lại càng thấy mình yêu người đàn ông kia mãnh liệt hơn. Không ai hay biết, người đó cũng không hiểu hết được tình cảm của tôi.

Tôi một mình ôm mối tình đơn phương suốt nhiều năm trời. Không một người đàn ông nào đủ để thay thế hình bóng người em rể trong trái tim tôi. Tôi biết dù chỉ yêu đơn phương thôi nhưng cũng đã là một cái tội. Tôi thấy xấu hổ và có lỗi với em gái tôi vô cùng.

3 năm trôi qua, vợ chồng em gái đã có hai thiên thần mà tôi vẫn lẻ bóng. Mỗi lần đoàn tụ gia đình là tôi lại phải đối diện với cảm giác sợ hãi khi bị giục lấy chồng. Tôi dù cố tỏ ra tự nhiên nhưng vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt người đàn ông kia. Nhiều đêm tôi mất ngủ, tự hỏi đến bao giờ mới có thể thoát ra được khỏi cái mê cung trận tình cảm do chính mình bài trí này.